Nghệ sĩ Châu Thanh: Tôi nằm co ro trước cửa rạp hát, được cho cái bánh mì ăn

“Lúc lên sân khấu, tôi đang đói bụng, lại lần đầu vào kép chánh nên run lẩy bẩy chân tay” – nghệ sĩ cải lương Châu Thanh nói.

Mới đây, tại chương trình Gõ cửa thăm nhà, nghệ sĩ cải lương Châu Thanh đã lí giải về nghệ danh của mình và vợ là nghệ sĩ cải lương Ngọc Huyền Châu. Anh nói:

“Tên tôi là Trần Tuấn Kiệt. Thời mới lên Sài Gòn lập nghiệp tôi nhận được sự giúp đỡ của nghệ sĩ Mỹ Châu và nhạc sĩ Thanh Vũ. Tôi nhớ ơn hai ân nhân này nên lấy tên họ làm nghệ danh của mình cho tới bây giờ.

Nghệ sĩ Châu Thanh: Tôi nằm co ro trước cửa rạp hát, được cho cái bánh mì ăn - Ảnh 1.

Nghệ sĩ Châu Thanh

Vợ tôi tên thật là Ngọc Huyền, cũng là một nghệ sĩ cải lương. Hồi đó, vợ chồng tôi đi diễn bên Mỹ cùng chị Lệ Thủy, anh Diệp Lang. Lúc ấy, vợ tôi còn chưa nổi tiếng và đi hát rất ít, chủ yếu đi theo đoàn học hỏi kinh nghiệm.

Một buổi diễn bên Mỹ kéo dài tới 3, 4 tiếng, rất dài nên chị Lệ Thủy ra bảo vợ tôi: “Huyền, em ra hát đi chứ, để chị với Châu Thanh, Diệp Lang hát thì sao nổi. Để chị đặt cho mày cái nghệ danh rồi ra sân khấu hát luôn”.

Sở dĩ phải đặt nghệ danh vì khi ấy đang có nghệ sĩ cải lương Ngọc Huyền nổi tiếng rồi, nếu lấy tên thật như thế thì sợ khán giả nghĩ mình mượn tên tuổi quảng cáo tầm bậy.

Chị Lệ Thủy bảo thuyền theo lái gái theo chồng, tôi là Châu Thanh thì vợ tôi là Ngọc Huyền Châu.

Nhờ chị Lệ Thủy đặt nghệ danh đó mà tên tuổi vợ chồng tôi lên như diều gặp đó. Chúng tôi đi diễn khắp châu Âu cũng nhờ cái tên Ngọc Huyền Châu đó”.

Nghệ sĩ Châu Thanh: Tôi nằm co ro trước cửa rạp hát, được cho cái bánh mì ăn - Ảnh 3.

Tiếp đó, Châu Thanh tâm sự về bước đầu sự nghiệp của anh: “Tôi vốn nổi tiếng với việc tiên phong cho trường phái vọng cổ dài hơi, với việc hát những câu vọng cổ dài mấy phút không dứt.

Thời đó, tôi mới ngoài hai mươi, sức còn khỏe nên hát được những câu vọng cổ rất dài. Giờ tôi già, sức yếu, không còn hát dài được như thế nữa.

Tôi đi hát từ năm 1979, trước đó ở nhà hay nghe anh Giang Châu hát và rất ái mộ anh ấy nên bật băng đĩa lên nghe rồi chép lại thành cuốn sổ dài để hát theo. Ba tôi là nhạc công đờn ca tài tử nên tôi xin vào hát cho ông ở trong làng.

Năm 1979, đoàn cải lương Sài Gòn 2 về Tây Ninh biểu diễn. Trong đoàn có ông cậu tôi là nhạc sĩ Đoàn Huy. Ông ấy ghé thăm nhà tôi, nghe tôi ca xong hỏi có thích đi hát không.

Tôi bảo có, thế là được ông ấy dẫn vào gặp NSND Diệp Lang. Sau khi thử giọng, thầy Diệp Lang đồng ý nhận tôi vào đoàn. Hôm sau tôi một mình khăn gói lên Sài Gòn để gia nhập đoàn cải lương.

Nghệ sĩ Châu Thanh: Tôi nằm co ro trước cửa rạp hát, được cho cái bánh mì ăn - Ảnh 4.

Châu Thanh diễn lại cảnh lúc đói hát vọng cổ

Tối hôm lên Sài Gòn, tôi không có gì ăn, nằm co ro trước rạp hát, bụng đói. Một chị bán bánh mì đi qua thấy tôi đáng thương nên cho ổ bánh mì ăn. Tới ngày hôm nay tôi phải cảm ơn chị nhiều lắm. Ổ bánh mì chị cho, tôi trân trọng đến tận giờ này.

Sau đó, tôi vào đoàn hát với ngày lương hai đồng rưỡi. Trong đoàn, tôi được nghệ sĩ Diệp Lang dạy dỗ. Thầy bắt tôi phải ngồi coi người ta diễn, từ vai quân sĩ tới kép chánh.

Tôi đang rất đam mê nên thuộc hết tất cả các vai. Nhưng lâu quá không được hát, tôi tới gặp thầy Diệp Lang xin thôi hát về quê vì đói quá. Thầy Diệp Lang nhét cho tôi vài đồng rồi bảo ở lại, vài bữa nữa xếp vai cho hát.

Tôi ở lại và mấy hôm sau được xếp hát chung với chị Ngọc Bích trong vở Khách sạn hào hoa. Vai diễn của tôi phải đóng cảnh ghen tuông. Lúc lên sân khấu, tôi đang đói bụng, lại lần đầu vào kép chánh nên run lẩy bẩy chân tay.

Nghệ sĩ Châu Thanh: Tôi nằm co ro trước cửa rạp hát, được cho cái bánh mì ăn - Ảnh 5.

Quốc Thuận và Ngọc Lan

Tôi không ngờ, cái run đó của tôi lại hợp với tâm trạng ghen tuông của nhân vật, khán giả thích quá trời. Lương của tôi từ 2 đồng rưỡi lên hẳn 10 đồng, bao nhiêu đoàn hát mời tới tấp”.